Vì sao chúng tôi lấy con Nghê làm tên tiệm
Ở cổng đình làng, có một con vật ngồi đó đã mấy trăm năm.
Người ta hay gọi nhầm nó là lân, là sư tử. Nhưng không phải. Nó là Nghê — linh vật của riêng người Việt, sinh ra từ con chó đá giữ nhà, thứ gần gũi nhất trong đời sống dân gian.
Sư tử đá Trung Hoa oai vệ, dữ tướng, đặt ra để trấn áp. Nghê Việt thì khác. Nghê có dáng con chó đá giữ nhà, thân thuộc, đôi khi còn ngoái đầu như đang cười. Nghê canh giữ mà không doạ nạt. Nghê gần gũi mà vẫn thiêng.
Đó là tinh thần Việt: giữ gìn bằng sự gần gũi, không phải bằng sự đe nẹt.
Chúng tôi lấy tên Tiệm tranh Nghê Hoạ, vì đó cũng là việc chúng tôi làm: canh giữ những nét đẹp Việt, và đưa chúng về treo trong nhà anh chị.
Chúng tôi làm gì
Mỗi bức tranh ở tiệm này đều có một câu chuyện.
Con ngựa phi trên bức Mã Đáo là lời chúc công danh hanh thông — và người xưa treo nó quay đầu vào nhà, vì đáo là về tới cửa: ngựa về nghĩa là người đi đã xong việc.
Cánh buồm căng gió là lời cầu cho công việc suôn sẻ — bởi với người đi biển, gió là thứ duy nhất không mua được.
Nét thư pháp là chữ của người xưa gửi lại người nay. Theo lối chiết tự dân gian, trong chữ Phúc có bộ ruộng, có miệng ăn, có bàn thờ: có ruộng để cày, có miệng để ăn, có bàn thờ để hương khói tổ tiên — ấy là phúc.
Chúng tôi viết những điều này ra, đầy đủ, cho từng bức. Vì chúng tôi tin rằng anh chị không mua mực in. Anh chị mua lời chúc.
Chúng tôi không bán tranh. Chúng tôi bán lời chúc — có hình hài.
Những điều chúng tôi nói không
Không bán tranh rẻ tiền, dù lãi cao. Một bức tranh bong mực sau hai năm sẽ xoá sạch mọi thứ chúng tôi kể.
Không giảm giá sốc. Giảm giá sốc là cách nói với anh chị rằng: tranh này vốn dĩ đáng giá rẻ. Chúng tôi không nói vậy về tranh của mình.
Mỗi bức phải kể được ý nghĩa. Không kể được thì không lên kệ. Có nơi bán năm nghìn mẫu. Chúng tôi chọn ít mẫu hơn — nhưng mẫu nào cũng nói được thành lời.
Ai đứng sau tiệm
Tiệm tranh Nghê Hoạ là hộ kinh doanh do Mai Xuân Việt đứng tên, đăng ký tại Việt Nam. Không phải sàn. Không phải xưởng in. Là một tiệm tranh, có tên, có địa chỉ, có người chịu trách nhiệm.
Anh chị cần hỏi bất cứ điều gì — về tích của một bức tranh, về việc treo hướng nào, về việc bức nào hợp tuổi cha mẹ mình — xin cứ nhắn. Chúng tôi trả lời từng câu.
Canh giữ nét đẹp Việt, đưa về treo trong nhà anh chị.